21:52 ICT Thứ sáu, 20/09/2019

Trường TH Hoa Thuỷ

Hỗ trợ trực tuyến

1
Hiệu trưởng

Name: Lê Thị Thương
Điều hành chung

Name: Nguyễn Thanh Tuấn
Phone: 0935 457 858
78nguyentuan@gmail.com
Quản trị website

Name: Trương Thị Thuận

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 12

Thành viên online : 1

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 10


Hôm nayHôm nay : 3553

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 70449

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2981486

Quảng cáo



















 

Văn học Nghệ thuật

Trang nhất » Tin Tức » Tin bài

Thu phap_Tuan

KÍ ỨC MỘT THỜI !

Thứ tư - 21/11/2018 08:33
       Ai mà không trải qua thời thơ ấu, được cắp sách đến trường, tuổi thơ lớn dần qua từng trang sách mới, những dòng lưu bút thân thương của chúng bạn, những cánh phượng ép trong từng trang sách, đôi khi có một số chỗ bị nhoè đi do những bạn “mít ướt” hay khóc nhè, giờ lật lại lòng tôi không khỏi bâng khuâng nhớ về một thời áo trắng với biết bao kỉ niệm thân thương, ấy thế mà giờ đây tôi đã là một cô giáo rồi đó!
         Hôm nay tôi vẫn đi dạy như thường ngày,trời hanh nắng, ánh hồng lan toả xuyên qua từng kẽ lá, tôi ngồi trên ghế đá dưới góc cây bàng biết bao năm tuổi mà tán lá toả rộng là thế, bỗng nhiên cơn gió nhẹ từ đâu đến làm đung đưa chiếc lá bàng rơi  khẽ, chạm vào vai, tôi chợt giật mình và rồi thấy xuyến xao nhớ về một thời đã qua...
        Mái trường bây giờ không như ngày xưa còn lợp tranh tre nữa mà thay màu mái ngói đỏ tươi, trường được bê tông hoá khang trang hơn nhiều, trang thiết bị dạy học cũng hiện đại hơn…     Giờ bỗng nhiên tôi như thấy sân trường rộng mênh mông, vắng lặng đến vô cùng. Hãy cho tôi được sống lại cái thời ấy mới tuyệt đẹp làm sao! Những người thầy, người cô đã từng dìu dắt tôi qua bao nẻo đường, chở tôi đến bến bờ hôm nay,quả thật là sự tận tâm nổ lực vô cùng quý giá của thầy cô thân yêu. Có biết bao kỉ niệm không thể nào quên, nó là niềm vui, là món quà, là hành trang cho tôi tiến bước. Giờ trở về mái trường tôi đã từng học, gặp lại thầy cô tôi vô cùng xúc động, cái cảm giác sao mà gần gũi đến lạ lùng, tôi cứ ngỡ là mẹ là cha mình, tôi nhoẻn miệng cười đôi chút nũng nịu trẻ con.  Thầy cô tôi gìờ có người tóc còn xanh,cũng có người tóc đã ngã màu sương gió pha lẫn màu phấn trăng tinh, tôi chợt thấy buồn! Thầy cô đã già rồi ư! Tôi thấy mắt mình ươn ướt, sao bâng khuâng xao xuyến đến thế này!  Trở về với mái trường được làm cô giáo là ước muốn mà tôi ấp ủ từ nhỏ.Có lần tôi tự lấy phấn ghi bảng một mình và tập giảng giống như một người giáo viên.Tôi ao ước lắm, tôi thấy thầy-cô tôi dạy dỗ học sinh mà tôi cứ nghĩ,giá như sau  này tôi cũng được làm cô giáo nhỉ.May mà hồi đó mấy đứa bạn không biết tôi dạy một mình không chúng sẽ trêu tôi đến đỏ mặt .
     Điều giá như ấy giờ đây không còn là mộng tưởng nữa mà sự thật bây giờ tôi đã là một người giáo viên thực sự rồi.Tôi vui lắm. Đi dạy mới thấm thía công ơn thầy cô dạy dỗ bao ngày. Vất vả khó nhọc thế mà thầy cô luôn dạy tốt, luôn dành trọn tình yêu thương cho học sinh của mình.Công ơn ấy tôi ghi tạc trong lòng. Thầm cảm ơn các thầy cô đã dạy dỗ tôi,hãy cho con được cám ơn thầy - cô những người đã từng hết sức tận tâm với nghề. Nếu như người ta không già đi, nếu như con được ước một điều con sẽ ước thời gian quay trở lại để được sống trong kí ức ấp áp bên bạn bè ,thầy cô.  Mái trường yêu dấu, thầy cô yêu dấu vẫn như còn đâu đây. Tiếng những chú chim sâu lảnh lót trên những cành bàng, cành phượng. Ánh nắng cũng sắp về chiều như có chút gì đậm sắc hơn.  Kí ức một thời cứ như thước phim quay chậm lại cứ từ từ hiện về trong tôi. Hồi còn nhỏ sao mà cứ chạy nhảy mãi không mệt, chơi mãi mà khồng biết chán.
      Những bạn trẻ hôm nay, rất tự hào và vui sướng được lớn lên trong giai đoạn phát triển, giai đoạn ngày càng được quan tâm nhiều hơn. Đòi hỏi về năng lực ngày càng cao hơn. Chính vì thế điều quan trọng là sự tự học hỏi, trau dồi kiến thức cho mình “Người không học như ngọc không mài’’. Thế hệ trẻ, phải luôn xung phong đi đầu, vượt qua mọi khó khăn gian khổ, đem cái chữ đến cho con em mình, phải đi lên bằng chính trí tuệ trong đôi bàn tay của mình. Điều quan trọng là dù thời đại phát triển hiện đại đến đâu các bạn cũng đừng bao giờ quên đi những giá trị tốt đẹp thiêng liêng mà chúng ta đã có. Đừng bao giờ quên đi những công lao người thầy, người cô đã từng dạy dổ chúng ta. Hãy vững vàng hơn, trưởng thành hơn trong cuộc sống, đó chính là món quà lớn nhất giành tặng thầy cô.
     ‘’Tùng... tùng... tùng’’. Tôi chợt  giật mình khi nghe tiếng trống vang lên... đã vào học rồi! Cảm giảc trở lại thời gian tôi cảm thấy thương thầy, thương cô hơn!!
     Thầy cô sẽ luôn trong ký ức tôi, dù thời gian có trôi thì những gì tốt đẹp mang giá trị đích thực vẫn còn tồn tại mãi trong trái tim yêu thương.
 
 
                                                                     GV: Trần Thị Thu Thương

Tác giả bài viết: Giáo viên: Trần Thị Thu Thương

Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn